Rơi nước mắt khi đọc câu chuyện cảm động về mẹ

*

*

Quà Đặc Biệt mang đến Con

Con trai: Mẹ, con ao ước có món quà đặc biệt nhân dịp bé 18 tuổi.

Bạn đang xem: Rơi nước mắt khi đọc câu chuyện cảm động về mẹ

Được không Me?Mẹ: Không!Con trai: nguyên nhân không?Mẹ: Đừng ôm đồm mẹ!Con trai: Ôi trời, mẹ bất công vượt đi!

Từ ngày đó, đại trượng phu trai không thèm rỉ tai với bà bầu mình. Vài ngày trước thời gian ngày sinh nhật, đấng mày râu trai được chẩn đoán bệnh về tim và bao gồm thê chỉ sinh sống được vài ba ngày. Người bố đang làm cho tận hải ngoại. Fan duy nhất bên chàng trai là Mẹ.Con trai: bà mẹ ơi, con sẽ chết nên không mẹ?Mẹ: Ồ, không đâu vào đâu con. Đừng lo lắng.Y tá (thì thầm): Bà tất cả chắc bà hy vọng làm vấn đề đó chứ?Mẹ (thì thầm): Tôi chắn chắn.Vài ngày sau con trai trai hồi sinh và được đến về nhà. Ngay khi bước đi vào nhà cánh mày râu trai cảm thấy có gì đó khác lạ.Chàng trai la to: người mẹ ơi, bé về rồi nè!Không bao gồm tiếng trả lời.Chàng trai đi vào phòng mình, thấy mặt giường một tờ giấy gấp gọn. Cậu xuất hiện và cầm danh tiếng nấc. Thư bà bầu viết:– nhỏ trai, chắc con còn nhớ cần thiết về món quà quan trọng đặc biệt nhân ngày bé được 18 tuổi chứ? Mẹ tặng ngay con món kim cương quý nhất mà Mẹ chưa từng trao mang đến ai. Chị em trao cho con trái tim Mẹ. Dù bà mẹ không còn, nhưng bà bầu biết, bé của bà bầu sẽ thành công và không làm chị em thất vọng.Yêu con.

Chàng trai quỵ xuống đất và khóc lớn tiếng:– mẹ ơi, ước gì nhỏ không xử với chị em như thế!

Tám lời nói Dối Của Mẹ

1. Câu chuyện ban đầu khi tôi còn là 1 trong đứa trẻ nghèo khó. Mái ấm gia đình tôi chẳng đầy đủ ăn. Mọi khi có chút cơm trắng trắng, bà bầu tôi thường nhường nhịn phần cơm trắng tinh cho tôi. Bà mẹ thường nói: “Ăn đi con. Chị em không đói!”2. Bà mẹ tôi hay đi câu cá tại một khúc sông sát nhà. Mọi khi có cá, chị em cũng nhường nhịn cá mang lại tôi. Một lần, mẹ bắt được hai con cá, mẹ liền nấu ăn nồi súp. Khi tôi ăn súp, chị em ngồi xung quanh và nạp năng lượng chút cá thừa dính vào xương mà lại tôi quăng quật ra. Tôi xúc rượu cồn khi tận mắt chứng kiến điều này. Lần khác, tôi gắp một khúc cá vào chén bát Mẹ. Ngay tức khắc người mẹ từ chối, nói: “Con ăn đi. Bà mẹ không thích ăn uống cá!”3. Để tất cả tiền đến tôi nạp năng lượng học, người mẹ làm việc một ngày dài lẫn đêm. Một tối nọ, tôi tỉnh giấc thấy mẹ đang thao tác làm việc dưới ánh nến. Tôi nói, “Mẹ ơi, đi ngủ thôi, muộn rồi, mai có tác dụng tiếp.” bà bầu tôi cười, nói: “Con ngủ đi. Người mẹ chưa thấy mệt.”4. Ngày tôi thi cuối cấp, chị em tôi chở tôi mang đến trường. Người mẹ chờ tôi nhiều giờ ngay thức thì dưới tia nắng gay gắt.

Xem thêm:

Chuông vừa reo, tôi chạy ù cho chỗ Mẹ. Người mẹ ôm tôi và gửi liền mang đến tôi ly trà lạnh mà người mẹ đã sẵn sàng sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho chị em ly trà để hai bà mẹ con cùng uống. Bà mẹ nói, “Con uống đi. Người mẹ không khát!”5. Ngày thân phụ qua đời, mẹ phải đóng luôn vai fan cha. Bà bầu làm thật lực hơn để đáp ứng nhu mong gia đình. Dù vậy, tương đối đầy đủ lần, chúng tôi phải chịu đựng đựng chiếc đói. Thấy mái ấm gia đình khốn khổ, một người bọn ông sống phương pháp nhà tôi vài ngôi nhà, ngỏ ý ao ước giúp đỡ. Ông mong muốn Mẹ tôi đi bước nữa cùng với ông. Nhưng chị em tôi tự chối: “Tôi không bắt buộc tình yêu! nhỏ tôi là đủ.”6. Sau khi giỏi nghiệp, ra trường với tôi như mong muốn có việc làm. Bà bầu tôi bây giờ đã già. Đáng lẽ mẹ đến tuổi sinh sống nhưng mẹ vẫn ra chợ để cung cấp chút rau bà bầu trồng được trong vườn cửa nhà. Tôi biếu mẹ tiền nhưng bà mẹ tôi tự chối, nói: “Mẹ gồm đủ chi phí xài mà!”7. Tôi tranh thủ thời gian để lấy luôn bằng Thạc sỹ. Với tấm bằng thạc sỹ, tôi tất cả được quá trình tốt hơn, lại được bảo lãnh ở lại Hoa Kỳ. Tôi hy vọng đưa bà bầu qua nhằm hưởng thụ cuộc sống đời thường cuối đời thật nhàn hạ tại Hoa Kỳ. Nhưng Mẹ không muốn phiền, nói: “Mẹ xa lạ sống ung dung nhã, không có tác dụng gì.”8. Mẹ bị căn bệnh nặng. Cách trở đại dương, tôi vẫn gấp vã về. Chú ý Mẹ gầy hom hem, nằm bất động trên giường căn bệnh sau phẫu thuật, tôi bật khóc. Bà mẹ vẫn mỉm cười, nói khẽ: “Đừng khóc, đàn ông của mẹ! người mẹ không đau!”

Chiếc Răng Khôn Nổi Tiếng

Chuyện kể, có cậu nhỏ bé nọ sống với bà mẹ cậu. Cả hai thường rất nghèo. Cậu bé xíu tuy vận hết sức thông minh cùng đĩnh đạc. Càng lớn, cậu càng buộc phải khôn ngoan và khôi ngô tuấn tú.Nhưng bà bầu cậu lại buồn.Một ngày, cậu hỏi Mẹ, “Mẹ ơi, sao lại người mẹ lại buồn?” chị em cậu đáp, “Con trai, gồm một bên tiên tri tiên báo với mẹ rằng, bất kể ai gồm răng khôn mọc y hệt như con, sau này sẽ khá nổi tiếng.”Cậu lại hỏi, “Ủa mẹ không muốn con khét tiếng sao?”– con trai yêu quý của mẹ! tất cả người bà bầu nào lại không thích nhìn thấy con mình nổi tiếng? Mẹ bi lụy vì mẹ nghĩ rằng, khi khét tiếng rồi, con sẽ quên mất bà mẹ và xa lánh mẹ.Nghe mọi lời từ bỏ Mẹ, cậu bé bước đầu khóc. Bất chợt, cậu chạy ra khỏi nhà, nhặt đem hòn đá và đập mạnh vào chiếc răng khôn của mình. Mồm cậu đầy máu.Mẹ cậu chạy ra, choáng váng trước phần lớn gì cậu bé làm, người mẹ hỏi, “Con trai, bé đang làm gì thế?”– người mẹ ơi, nếu các chiếc răng này khiến cho mình nhức buồn, con thà chẳng tất cả chúng thì hơn. Bọn chúng vô ích cùng với con. Con không muốn lừng danh vì các chiếc răng này. Con muốn lừng danh vì sẽ biết phụng dưỡng mẹ.Cậu nhỏ bé đó chính là nhà hiền đức triết lừng danh người Ấn, Chanakya (350–283 trước Thiên Chúa giáng sinh)

Phim ngắn Falling Moon

Một bộ phim truyện cảm cồn kể về việc chọn lựa dũng mãnh của một người mẹ: quyết định nuôi con, ráng vì vứt con.