Mật mã tây tạng phần 2

Bạn hãy NHẬP ĐỊA CHỈ thừa nhận hàng sẽ được dự báo thời hạn & ngân sách Giao hàng một bí quyết đúng đắn tuyệt nhất.

Bạn đang xem: Mật mã tây tạng phần 2


Mật Mã Tây Tạng – Bộ kỳ tlỗi béo múp sẽ bắt đầu khnghiền lại, vạch lên một tấm màn của sân khấu lịch sử hùng hổ thâm nám nghiêm, liên quan mang lại số phận tôn giáo bên trên miền khu đất bí ẩn Tây Tạng, thuộc những cuộc tranh đấu tang thương đẫm tiết duy nhất.


Mã: MMTT21615Danh mục: Báo - Tạp chí, Sách, Sách lịch sử, Sách tôn giáo - Tâm linch, Tiểu sử - hồi cam kết, Văn học - Tiểu thuyếtTừ khóa: li kỳ, lịch sử, thám hiểm, đái thuyếtGTIN: 23781621615
*
Cam kết hàng chính hãng
*
giao hàng tiêu chuẩn1 – 3 ngày
*
Tkhô nóng tân oán khi thừa nhận hàng. (Chỉ được miễn giá tiền cùng với giao dịch hơn 600,000đ)

Đổi trả và bảo hành

*

*
Không vận dụng chế độ bảo hành

Cung cấp cho vị Avavì chưng book

Đánh giá tích cực

90%

Tỉ lệ giao đúng hạn

99%

Tỉ lệ phản hồi nhanh

95%

LANDING PAGE HÃNG
Sản phẩm

213

Đánh giá

123

Phản hồi

6%


*

*

*
*

Mật Mã Tây Tạng 10 (Quyển Thượng) Mô tả sách: “Một khi ngày tiết tanh vẫn làm bám bẩn lan can thánh miếu địa điểm đó chỉ còn là tòa thành bị tiêu diệt không fan sinh sống sót”

Nội dung sách Mật Mã Tây Tạng

Bên vào Bức Tường Than Thnghỉ ngơi lan sương mù che chắn Bội Bạc La La thần miếu, Trác rến Mộc Cường Ba cùng đồng chúng ta sững sờ bước vào vườn địa lối bị quên khuấy, cảnh sắc tuyệt rất đẹp như mơ, nhưng hoang sơ kỳ dị, mà lại hoang vu với kỳ lạ, nhằm rồi được chào đón vào vương quốc bí mật cùng nghiêm mật của loài sói.

Rồi những thay đổi kịch tính bên trên hành trình dài đã xáo trộn lực lượng của những phe, khiến đầy đủ quân thù sinh tử giờ đồng hồ nên với mọi người trong nhà tận hưởng muôn ngàn nguy hiểm.

Mật Mã Tây Tạng – Sở kỳ thư đẩy đà đã bước đầu khép lại, vén lên một tnóng màn của sảnh khấu lịch sử vẻ vang hầm hố thâm nghiêm, tương quan mang lại định mệnh tôn giáo trên miền đất bí ẩn Tây Tạng, thuộc các cuộc đấu tranh thương hải tang điền đẫm ngày tiết tuyệt nhất.

Là kẻ sớm bị định giành đề nghị cuốn vào vòng xoáy của thảm kịch ngàn năm, thừa qua rất nhiều biến đổi vắt hãi hùng, thấu hiểu ý nghĩa của tình chúng ta, tình thương, đối mặt cùng với gần như âm mưu tàn độc liên tục vượt qua cực hạn chịu đựng của bản thân, Trác rến Mộc Cường Ba giây khắc đã giác ngộ đi ra đường đời là cố gắng nỗ lực tma lanh đấu!

Riêng bé fan can ngôi trường ấy đã có những dự định cho tương lai liên tiếp dìm bước – như thể lời đáp án mang lại câu hỏi của phụ thân già năm xưa: “Sự lâu dài bởi vì cái gì? Con bạn tồn tại nguyên nhân là mẫu gì? Là một bé fan bé sinh sống nguyên nhân là loại gì?”

Phần 1 – Vườn Địa đàng bị vứt quên

Ánh đôi mắt Trác Mộc Cường Ba dừng lại, đăm đăm nhìn về phía xa, gã đột nhiên không kìm được nhưng mà tự hỏi mình: “Đây là sự việc thật sao, chưa hẳn bản thân sẽ chiêm bao đấy chứ?”

Cỏ xanh biêng biếc, cao thì không thật gối, thấp thì ko che bao phủ gót giày, kết thành tnóng thảm, điểm xuyết hầu hết bông hoa White bé dại nhỏ nhặt nhỏng hạt gạo. Một vùng thảo nguim không bến bờ trải đến tận chân ttách. Cơn gió phất qua, gợn ăn nhịp sóng nhẹ lăn uống tăn uống chạy xa tít tắp, tựa hồ nhỏng từng nhánh cỏ, từng hoa lá phần đa đã vẫy tay cùng với gã, reo lên mừng thầm, hân hoan: “Trsinh sống về rồi… trnghỉ ngơi về rồi… trsinh sống về rồi…”

… Gió sinh sống địa điểm này êm dịu nhỏng khá thở người yêu, khiến người ta chân thành ko khác nhau nổi, đó là cơn gió thổi ùa vào khía cạnh bản thân, tuyệt chỉ là luồng bầu không khí bởi khung người mình chuyển động gây ra. Mấy cây cột đá lớn tưởng nghiêng nghiêng trên bãi cỏ, khiến cho không khí tĩnh lặng im bình ấy gồm thêm mấy phần trang nghiêm. Mấy crúc chyên ngậm hoa cất cánh mang lại, đậu bên trên cột đá, đôi mắt lếu láo liên chú ý khắp bao bọc, rồi lại theo nhau chứa cánh tung bay nhào lộn.

Trên ko trung nhỏng bao gồm ai kia đang tấu lên nhạc điệu phiên bản sonate Ánh Trăng. Gió liu riu, chlặng ca ríu rít, khía cạnh khu đất hơi bềnh bồng bay bổng, phác hoạ lên các mặt đường cong tốt đẹp nhất nhỏng mặt đường nét bên trên thân thể bạn thiếu nữ. Vườn Địa lối vào thần thoại cổ xưa có lẽ rằng cũng chỉ nỗ lực này thôi, sẽ là tuyệt hảo đầu tiên của Trác Mộc Cường Ba về ctranh tượng trước mắt.

Sau kia gã phân phát hiện nay, bản thân sẽ tại 1 lối ra y như loại hốc, phía đằng trước là bát ngát thảo nguyên, tuy thế vùng phía đằng sau sống lưng gã thì tầm quan sát bị tường đá chắn mất. Gã bước ra ngoài, luân phiên fan lại, phát hiện nay bản vẽ xây dựng này như một chiếc thùng tlỗi khổng lồ, còn mình thì nhỏng vừa chui ra khỏi lỗ nhét tlỗi. Lùi lại thêm mấy bước nữa, gã trông thấy một bức tường cao, lùi nữa, lùi nữa… lùi một mạch ra mang lại tận thảo nguim, giẫm chân lên thảm cỏ mềm mại và mượt mà, gã bắt đầu nhìn được rõ cục bộ diện mạo vị trí này.

Đó là 1 phong cách xây dựng thoạt trông như thể viên lâm của hoàng thất, gồm tường cao vây xung quanh. Bức tường chạy dài liên hồi không thấy điểm cuối, đa số viên gạch đẩy đà xám Đen loang lổ xếp thành rất nhiều hình tượng theo phong thái mosaic, dây leo quấn chằng chịt xung quanh mương dẫn nước trên cao. Những cột đá cao lớn phòng đỡ mang đến hiên chạy dọc chìa ra phía ngoại trừ thoạt nhìn nhỏng một sạn đạo chênh vênh trên sườn lưng chừng núi.

Tường thành cao lớn chắc hẳn rằng, gồm rất nhiều hành lang cửa số to nlỗi ô cầu vòm, phần lớn cầu thang lâu năm thoai vệ thoải dẫn lên cao, bên trên lan can ở đầu cuối sừng sững hoa lệ một ô cửa. Ngoài tường thành rải rác rưởi một vài bản vẽ xây dựng bé dại, có vị trí nhỏng rừng tháp vùng sau ca dua chiền lành, tất cả cái thì nhỏng nắp cỗ ván, cũng có bản vẽ xây dựng y như ngôi miếu nhỏ tuổi tuyệt thần điện Hy Lạp cổ đại.

Trác rưởi Mộc Cường Ba chưa lúc nào gặp mặt quần thể phong cách xây dựng nào lạ thường đến cầm cố, tuy nhiên phần đa bức bích họa to con bên trên tường thành cơ thì gã phân biệt được khá nhiều. Một phần lớn các bức tranh khởi đầu từ truyền thuyết thần thoại Ấn Độ cổ: Brahma nhảy đầm múa, Shiva ráng tìm, có rất nhiều Thiên nữ giới, Thiên phi vây quanh. Ngoài ra, còn có không ít thần linh của Bản giáo cổ điển, phong cách hội họa này cực kỳ tương đương cùng với hồ hết tnhóc tượng bọn gã thấy vào Đảo Huyền Không từ bỏ.

Trác rưởi Mộc Cường Ba ko ngoài hkhông nhiều sâu một hơi, âm thầm nhủ: “Lẽ làm sao bản thân đang đi đến vị trí rồi?” Nhưng tòa thành lại mang lại mang đến gã một cảm hứng cực kỳ quái dị. Nơi này trọn vẹn không giống với Thánh địa được miêu tả trong các nhiều loại điển tịch, cơ mà nhỏng là 1 công trường đang xây cất dngơi nghỉ thì bị bỏ phí.

Trong khi, cổ nhân hậu ngàn năm kia vẫn xuất bản một tòa thành hoặc một phong cách thiết kế khổng lồ như thế nào đó, tuy thế không hoàn thành công việc thì đã trường đoản cú bỏ, tuy khí rứa hùng vĩ nguy nga thực đấy, cơ mà vẫn hiện hữu lên một vẻ rất đẹp tàn ktiết mà thương hải tang điền, cần sử dụng cụm trường đoản cú “vườn Địa đường bị vứt quên” để hình dung khu vực này có lẽ rằng chính xác tốt nhất.

Sói Hai và Sói Út cũng chui ra, ngửa khía cạnh quan sát ttránh xanh mây Trắng, hụ lên một giờ thả giàn, chạy vù tới nơi cầu thang đá leo tót lên, vào ko trung văng vọng giờ reo, phảng phất nhỏng đang nhấn đi nhấn lại: “Trngơi nghỉ về rồi, trnghỉ ngơi về rồi, trsống về rồi…”

Trác rưởi Mộc Cường Ba cũng theo nhì anh em sói xám bước lên cầu thang. Đi được nửa mặt đường, gã ngohình ảnh đầu gửi ánh mắt lại phía tôi vừa cho, chỉ thấy thảm thảm cỏ trải lâu năm tận chân núi, mây mù sương khói u ám. Ở cuối chân ttách là một trong những bức tường chắn chi chít ghép từ bỏ mây white, càng gần mặt khu đất thì tầng mây càng dày hơn, nặng trĩu trịch như chì. Phải chăng, xuất xứ điểm của bọn gã chính là từ bỏ trong tầng mây ấy?

Trác rến Mộc Cường Ba nhanh chóng lưu giữ lại có mang về khối hệ thống tuần hoàn khí lưu giữ nhưng Lữ Cánh Nam từng nói tới. Lẽ như thế nào, thiết yếu khối hệ thống tuần trả khí lưu giữ vẫn khiến sương mù trong bầu không khí chế tạo thành một vòng vây, tương tự như một cơn sốt ôm siết lấy tổng thể vùng khu đất Shangri-la này, làm việc vùng sát chổ chính giữa bão, ngược lại không tồn tại sương mù, cần bắt đầu thấy được ttránh xanh? Hoặc đưa, hãy còn nguyên ổn nhân gì khác?

Còn một điểm nữa khiến Trác rưởi Mộc Cường Ba đem có tác dụng khó hiểu, địa điểm đây thực thụ hết sức lạnh, xúc cảm nóng sốt nhỏng gã đang trọng tâm rừng rậm nhiệt đới gió mùa vậy. Chỗ này chẳng yêu cầu ngơi nghỉ độ cao sáu bảy ngàn mét so với mực nước biển lớn giỏi sao? Nhưng lúc sở hữu theo nghi hoặc ấy lên đến cái cổng to đùng bên trên, gã cảm giác mình đã tìm kiếm thấy đáp án. Bên vào tường thành vĩ đại bất ngờ lại là một hồ nước bự, nước hồ nước phản chiếu nền trời xanh, gờn gợn rất nhiều vảy xoàn lung linh.

Mặt hồ nước, trường đoản cú trong ra phía bên ngoài, theo lần lượt hiện hữu các color lam, tiến thưởng, lục với xanh biếc; chẳng đông đảo vậy, thoạt chú ý sẽ biết ngay đây là một Ao nước tự tạo. Hồ hình tròn trụ, gần như con đường kênh dẫn nước lan từ bỏ chổ chính giữa ra khắp bốn phương thơm tám phía, kết cấu cực kỳ kiểu như với xóm Công Bố ở tầng bên dưới, những công trình phong cách thiết kế dành cho người dân nằm tại khoanh vùng hình phải chăng quạt.

Snghỉ ngơi dĩ Trác Mộc Cường Ba cho rằng mình tra cứu thấy đáp án, là vị từ bỏ xa gã đã phát hiện ra mặt hồ bốc lên gần như làn khí rét mỏng mảnh mảnh. Sói Hai với Sói Út đã chạy mang lại bên cạnh một cái kênh thoải mái vục mõm xuống uđường nước. Trác rến Mộc Cường Ba thử khám nghiệm ánh sáng nước, thấy khá rát tay, tuy vậy cũng chưa đến nỗi không thể ngâm mình trong nước xuống được.

Nhiệt độ nước vào khoảng 450C, thoáng nặng mùi sulfur. Địa sức nóng, đúng như những gì gã cùng đàn Nhạc Dương sẽ luận bàn trong rừng rậm Amazon, nguồn gốc của sức nóng lượng ở địa điểm này, chính là địa nhiệt!

Người Qua Ba đã dẫn nước chảy chảy trên núi tuyết vào cái hồ tự tạo này, sau đó, thiếu hiểu biết bọn họ dùng bí quyết gì để tận dụng địa nhiệt độ làm tăng ánh nắng mặt trời của nước, bên cạnh đó giữ ở mức xấp xỉ 45oC. Nơi này kẹp thân hai ngọn gàng núi bự, về cơ bản là một trong không gian kín, do vậy toàn bộ Shangri-la đều được hun nóng, giống hệt như của nhà rửa ráy tương đối vậy. Nhờ khá lạnh ấy một khoanh vùng khí hậu riêng biệt đã dần dần xuất hiện, tạo nên thành vòng tuần trả khí giữ trên tầng bình đài thứ cha, ngăn cản không không khí lạnh bên phía ngoài ùa vào.

Đồng thời, các khí thể ô nhiễm cũng theo tương đối nóng bốc ra ngoài, ôxy được hút vào bên phía trong, giữ lại đến bầu không khí luôn thanh hao tân tươi new. Trác Mộc Cường Ba hiểu, sống hầu như nơi bản thân không bước vào, nhất định vẫn tồn tại các bản vẽ xây dựng ngoạn mục không giống, ý muốn tạo ra cả một vùng nhiệt độ như thế, hoàn hảo và tuyệt vời nhất chưa hẳn một vấn đề thuận tiện mà lại triển khai được.

Sói Hai cùng Sói Út không nghĩ ngợi những như Trác rưởi Mộc Cường Ba, bầy bọn chúng cẩn thận test nhiệt độ nước, chầm chậm rì rì dầm mình xuống, rồi thanh nhàn bơi lội dìu dịu vào làn nước. Sau hành trình dài dạt dẹo vất vả qua vùng băng giá bán, rửa ráy nước lạnh một cái, thực thụ cũng tương đối thoải mái và dễ chịu. Sói Út táp táp chân trước có tác dụng bắn lên đều đóa hoa nước nhỏ, ý chừng ước ao rủ Trác rến Mộc Cường Ba thuộc xuđường nước chơi chơi với nó.

Lúc bắt đầu xuống, nước tương đối nóng rát, tuy nhiên chẳng bao lâu sau gã sẽ say mê ứng được. Một điều khiến Trác Mộc Cường Ba hết sức bỡ ngỡ là, vào vũng nước rét giữa vùng núi tuyết này, ngạc nhiên lại có mọi con cá bé dại bơi lội tung tăng với cả một loại thực vật dụng blue color lục ngần ngừ thương hiệu. Chính kỳ tích nặng nề tin của sự việc sống ấy, đang khiến đầm nước nóng mang đến 45oC này tràn đầy sức sinh sống.

Ngâm mình vào làn nước ấm cúng, ngửa đầu đếm rất nhiều sợi mây trên bầu không xanh thăm thoáy, so với ngày trước bắt buộc team gió giẫm tuyết đi vào sương mù u ám và sầm uất, thiệt ko khác làm sao thiên con đường với âm phủ. Trác Mộc Cường Ba doãi cả tứ đọng chi, nằm ngửa lưng vào làn nước, chẳng mong mỏi nhúc nhắc gì nữa.

Chẳng rõ ngâm mình bên dưới nước được bao thọ, phần đông căng thẳng vào người đầy đủ đã tung biến chuyển, Trác rến Mộc Cường Ba new vùng dậy. Chỉ thấy kênh dẫn nước hình tròn kia giống như được thiết kế với theo con đường trôn ốc trường đoản cú bên trên xuống bên dưới, cái tung tuôn trào, hoa nước bắn tung.

Còn gã, Khi đứng bên dưới nước, ngước đôi mắt lên chú ý hầu như căn nhà dân chế tạo ra hình kỳ dị tuy thế lại theo một quy biện pháp thống độc nhất, bỗng tất cả cảm giác như thể bản thân sẽ ngơi nghỉ vùng sông nước Giang Nam, phong cảnh đề xuất thơ như họa. Chỉ là… làn gió nóng thổi qua, lại mang đến một khá thnghỉ ngơi bóng gió cổ lão.

Trác Mộc Cường Ba men theo con phố nhỏ dại, đi từ tòa nhà này lịch sự căn nhà khác. Kiểu dáng vẻ của những kiến trúc ấy vẫn duy trì được khá tuyệt đối hoàn hảo, dù cũng có khá nhiều căn bị mưa gió ăn mòn tuyệt cây xanh mọc lên hủy hoại, tuy nhiên đại đa phần đầy đủ là các căn nhà hoàn chỉnh. Chỉ có điều, người tại chỗ này đâu hết cả rồi?

Trác rưởi Mộc Cường Ba đã định bước vào trong 1 căn nhà thì bị Sói Út chắn vùng phía đằng trước phương diện, mồm nó gầm gừ: “Không được vào đó.”

Trác rưởi Mộc Cường Ba thân cùng với Sói Út tuyệt nhất, nghe giờ đồng hồ kêu chú ý ấy của chính nó, gã ngay tức khắc ngồi xổm xuống, nâng cằm Sói Út lên nói: “Không vào được à? Bên vào tất cả lắp thêm nào đấy ăn hại mang lại tao, đúng không?”

Sói Út nửa hiểu nửa ko, gật đồng ý. Trác Mộc Cường Ba cũng khẽ đồng ý nói: “Tao biết rồi.” Gã bèn trường đoản cú quăng quật ý muốn vào nhà, chỉ đứng ngoại trừ cửa quan sát. Đồ đạc bên trong vẫn tồn tại nguyên ổn vẹn hoàn hảo nhất, có tác dụng gã càng thêm nghi ngại. Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, khiến cho tòa thành to đùng này trnghỉ ngơi phải vườn cửa ko bên trống, tĩnh lặng nhỏng một vùng khu đất bị tiêu diệt chũm này!

Đi giữa tuyến phố vắng vẻ, nghe tiếng nước tung rào rào, quan sát đông đảo cây cầu bé dại bắc qua kênh dẫn nước, bức tường chắn cao xây bằng đá điêu khắc xanh, trong tim Trác Mộc Cường Ba thốt nhiên nổi lên một tia run sợ.

Nhện giăng tơ vào góc tường, những loại sinc thứ nhỏ tuổi y như loài chuột, thỏ giỏi thằn lằn len lỏi vun vút nhỏng thoi đưa. Chỉ là, không có người… không có một fan nào… tòa thành trống trống rỗng im tĩnh một phương pháp không bình thường. Gã thậm chí còn ko phạt hiện ra một bộ khung khô như thế nào cả. Thế tuy vậy, phần lớn phong cách xây dựng được bảo tồn hoàn hảo kia lại giống như đã rủ rỉ kể với gã, một người khách lạ lẫm, về sự việc phồn vinc của vị trí này vào một thừa khứ đọng không thật xa xăm.

Phía bên trên hầu như tòa nhà, mọi là những bức tượng phật với tạo nên hình không giống nhau, gồm tượng tiên đàn bà tà áo tung bay, có tượng Kyên ổn Cương nộ mục trừng mắt nhìn khắp tđọng phương thơm, bao gồm tượng thụ lành giẫm mây cất cánh mang lại, có đơn vị lại va xung khắc một đồng minh tiểu quỷ trườn khắp bên trên tường. Những hình tượng ấy hoặc bự hoặc bé dại, thảy phần nhiều chân thật rất thực. Trước cửa ngõ, tứ vách tường, trong cả bên dưới mặt hàng hiên cũng treo từng chuỗi từng chuỗi tiểu quỷ trông nhỏng chùm nho chín.

Mật Mã Tây Tạng Đây là bản vẽ xây dựng thời kỳ nào? Quần thể phong cách thiết kế hình trụ này được thiết kế dựa trên tứ tưởng của thời kỳ nào? Ai vẫn kiến làm cho chúng? Chủ nhân địa điểm này đã đi được đâu mất rồi? Trác rưởi Mộc Cường Ba ôm đầy hơi ngờ vực, thsinh sống dài một giờ, khoảng tầm mười phút ít sau, gã đột bỗng dưng nghe thấy một giờ thở dài không giống.

Gã nghi ngại ngừng bước đi thì thầm nhủ, “Lẽ làm sao địa điểm này còn có người?”

Bỗng nhiên, Sói Út đi ở kề bên gã ngửa khía cạnh rúc một giờ đồng hồ nhiều năm. Mấy phút ít sau, tuồng như đâu đó phía sau sống lưng gã lại vang công bố rúc của Sói Út. Con sói nhe răng, chú ý Trác rưởi Mộc Cường Ba cười cợt khùng khục thích chí, nlỗi đang nói: “Thần kỳ không.”

Thì ra, vào quần thể kiến trúc hình cung này đã tạo ra phải một sản phẩm công nghệ tựa như nlỗi vách bội nghịch âm, âm thanh vang lên, thiếu hiểu biết được chuyển sang làn đường khác vòng vèo cầm như thế nào, lại từ bỏ phía đằng sau vẳng trở về. Đây là một trong sự áp dụng âm học của cổ nhân, Trác rến Mộc Cường Ba cũng chẳng bao gồm thời hạn đâu mà tìm hiểu mang lại ví dụ. Sói Hai khẽ kêu lên một giờ chình họa báo: “Đi thôi, yêu cầu bong khỏi chỗ này trước lúc ttránh về tối.”

Không nghe biết về tối ở chỗ này sẽ sở hữu đồ vật gì lộ diện, chắc rằng là người quen biết con gián to con tê chăng? Trác rến Mộc Cường Ba cũng không khá đâu đi tìm kiếm đọc, gã chỉ mang làm lạ, chỗ trên đây chỉ tất cả tòa thành trống ko, thoạt trông thì có lẽ đã có lần bao gồm một độ phồn hoa đô hội, lẽ nào trên đây chưa hẳn Shangri-la?

Gã thì thầm tính toán một hồi lâu, rồi mới vạc ra giờ rúc, hỏi Sói Út: “Nhà còn cách đây xa không?” Sói Út nheo góc nhìn về phía xa xôi, vầng tịch dương đang bặt tăm, nhưng nhan sắc trời vẫn một greed color lam thăm thoắm, nuốm mây cuối trời đỏ ối nlỗi ngọn gàng lửa: “Hẵng còn xa lắm.”

Trác Mộc Cường Ba ngoảnh đầu nhìn lại đám mây xum xuê che phủ không gian gian này, địa điểm bị sương mù chi chít bít bao phủ phía đằng cơ, từ bây giờ hẳn vẫn chìm vào bóng tối rồi chứ nhỉ?

Trên thảo ngulặng, những chủng loại sinch thứ dần trngơi nghỉ buộc phải nhiều mẫu mã nhiều chủng loại rộng. Không thọ sau, Sói Hai cùng Sói Út cắp về vài ba sinc vật có sừng, trông tương đối tương tự con thỏ, cả bầy ăn uống no rồi rước khu đất có tác dụng giường, ttách có tác dụng chnạp năng lượng, ngửa mặt chú ý mây trôi lãng đãng, loại sông Ngân nhàn nhã hiện hữu trên bầu ko lồng lộng. Bầu ttránh giống như một mái vòm lớn tưởng, bao trùm lên hầu hết, cảm hứng rộng lớn vươn ra mọi tư phương tám hướng, loại Để ý đến của Trác rến Mộc Cường Ba chắc là cũng bay vút ra bên ngoài xa ngàn dặm.

Bọn Trác rến Mộc Cường Ba lại đi thêm nhì ngày nữa, cỏ bên dưới chân ngày một chi chít tươi giỏi, cây cối bắt đầu mọc san sát thành rừng. Từ thảo ngulặng, gã đi vào rừng rậm, phần đa gốc cây đẩy đà bịt kín cả ánh mặt ttránh, cây cỏ thân rễ chằng chịt quấn sát vào nhau như bè cánh thú vật dường như không xong xuôi đồ lộn.

Sói Hai với Sói Út chỉ cần rùn bản thân một ít là hoàn toàn có thể thuận lợi chui qua khe hsinh sống trong những thân cây, chỉ khổ mang đến Trác Mộc Cường Ba, ý muốn chen qua đầy đủ nơi cây lá chen chúc thì yêu cầu lách fan thiệt khéo, hoặc phải trèo lên trèo xuống một hồi. Cứ đi mãi đi mãi, cuối cùng gã cũng nhìn thấy tòa thành đồ vật hai… Hay đó là một ngôi miếu?

Ngôi miếu mập quá! Trác rến Mộc Cường Ba đứng trên ngọn một cây cổ thú to đùng, từ bỏ đằng xa chỉ nhìn thấy gần như con đường dọc ngang giao nhau thân ttránh khu đất, bố cục tổng quan tương tự bàn cờ. Lại sát rộng, gã bắt đầu vạc hiện tại phần đa con đường vén ấy hết sức vuông vắn, quây thành rất nhiều hình chữ nhật đồng tâm dạng chữ “hồi”(1); cho sát không dừng lại ở đó, khi chui thoát khỏi hàng cây um tùm ở đầu cuối, Trác rến Mộc Cường Ba mới nhìn thấy cục bộ diện mạo của các đường gạch ấy.

Chính giữa vùng rừng núi, mở ra một cái hồ nước vuông vức. Chu vi hồ bắt buộc lâu năm mấy cây số. Giữa hồ nước đó là ngôi miếu đó! Những con đường vén dọc ngang cơ mà gã nhìn thấy dịp nãy đầy đủ là tường bao của ngôi miếu, hoặc từng mặt hàng từng hàng tháp cao tựa như các cây thông mọc san sát nhau chế tác thành. Trác rưởi Mộc Cường Ba đứng ở rìa hồ nước, chú ý ngôi miếu, trong trái tim nổi lên một máy cảm xúc ko sống động, tựa như đó chưa phải là sản phẩm thuộc về cõi cõi tục vậy.

Mầu nhiệm ở vị trí, chiếc vũng nước tự tạo này được tấn công bóng mài nhẵn gần như là tuyệt vời. Mặt nước ko lăn uống tăn mặc dù chỉ một gợn sóng li ty, trông như khía cạnh gương. Nhìn xuống mặt hồ, hoàn toàn có thể thấy ví dụ mây White trên ttránh đang chầm chậm trôi qua trong làn nước, vì thế, nhoáng nhìn qua, ngôi miếu trọng tâm hồ nlỗi thể đang trôi nổi bập bềnh bên trên không trung.

Xem thêm: Tin Tức, Hình Ảnh Mới Nhất Của Nam Diễn Viên Lưu Khải Uy, Lưu Khải Uy

Toàn bộ con đường nhỏ thông mang lại ngôi miếu hầu như được đụng tương khắc thành ngoài mặt nlỗi lá sen, bước đi bên trên đó, cảm hứng như chuồn chuồn điểm nước vậy. Không gọi mặt nước hồ nước ấy yên bình mang đến độ như thế nào, mà lại thời điểm Trác rưởi Mộc Cường Ba bước bên trên đầy đủ lá sen nhân tạo, lại sở hữu cảm giác hoa đôi mắt cchờ khía cạnh, chỉ hại bước hụt một bước là vẫn sẩy chân rơi xuống cõi phàm nai lưng.

Sói Hai và Sói Út hình như không tồn tại thiết bị ảo giác ấy, vẫn có thể nhảy đầm nhót chơi nghịch trên đông đảo lá sen, chạy một mạch lịch sự phía cuối đường.

Rốt cuộc Trác rến Mộc Cường Ba cũng đặt chân đến thềm phía trước của ngôi miếu, để rồi lại thêm 1 đợt nữa bị cảnh tượng trước mắt tạo nên chấn rượu cồn hoàn toàn.

Ngôi miếu này, không ngờ lại được cấu thành trường đoản cú muôn vạn tượng Phật, tượng ác quỷ… Có thể hình dung nạm này, cổ nhân đang dùng hồ hết tượng phật rất là nhộn nhịp với muôn nghìn tứ thái không giống nhau làm gạch ốp có tác dụng ngói để xây hình thành ngôi miếu; hoặc trả, fan xưa đã mài giũa cả ngọn gàng núi thành một hình lập phương thơm mập mạp, rồi từ hình lập phương ấy lại đục ra hình dáng đại thể của ngôi miếu, cuối cùng, bắt đầu va trổ, điêu khắc mái hiên, hiên chạy dọc, xà, cột, tường, cửa, bậu cửa ngõ, cửa sổ, bậc cấp cho, lan can… của ngôi miếu ấy thành vô số tượng thần Phật cùng hung quỷ.

Nhìn xa xa tưởng chừng khía cạnh tường bằng phẳng, lại gần new thấy địa điểm lồi khu vực lõm, vì chưng phần đông tường ngăn ấy toàn thể những vày những bức tượng phật nhỏ hài lòng bàn tay chen vai thích hợp cánh xếp ck lên nhau sản xuất thành. Số lượng tượng vào cả ngôi miếu này, e rằng bắt buộc lên tới số lượng triệu, quả là 1 trong những công trình xây dựng vĩ đại!

Trác Mộc Cường Ba lặng lẽ âm thầm vuốt nhtrằn dịu lên rất nhiều tượng phật nhỏ tuổi. Tượng thần, tượng hung quỷ, tượng Phật, tượng chlặng bay thụ chạy, côn trùng sâu loài kiến, lại có cả cây cối bông hoa, có vẻ không còn thảy những sinc mạng tất cả trường thọ hay là không vĩnh cửu trên cõi thế gian đầy đủ được chạm trổ cả trong ngôi miếu rồi vậy.

Những tượng phật bé dại này chính là đại lý nhằm tạo nên phần lớn phong cách thiết kế to hơn. Mấy trăm ngàn tượng bé dại đứng sum sê chồng lên nhau, tổng hợp lại thành một tượng Phật khổng lồ; mấy trăm nghìn tượng nhỏ tuổi không giống, ghép lại thành ký hiệu văn uống từ bỏ kếch xù nổi cùng bề mặt tường; hồ hết rừng tháp tê, cũng bởi vì mấy trăm mấy trăm ngàn bức tượng phật bé dại ck lên nhau cơ mà thành; tới mức nền đá xanh bên dưới chân gã, cũng khá được điêu tạc thành hình tượng biển khơi dục, có ức vạn tượng tín đồ bé dại giơ tay gào thét thân biển dục, vùng vẫy ý muốn bay thoát khỏi kia.

Nếu ngồi xuống xem kỹ, ngay thức thì thấy rõ nét khía cạnh khác nhau của mỗi bức tượng: hoặc phẫn nộ, hoặc tuyệt vọng, hoặc ai oán, hoặc cuồng loạn… Hai chân Trác rến Mộc Cường Ba giẫm lên biển khơi dục vọng, các lần nhấc chân lên đặt chân xuống, đều phải sở hữu mấy chục người nhỏ tuổi giơ cao cánh tay, âu sầu kêu gào. Ngước góc nhìn lên trên, gã ngay tắp lự nhận ra đỉnh vòm, gồm vô số tiên phái nữ đang loại trừ bi thương trụy lạc xuống dương thế, hầu như ống tay áo của mình vung lên tựa như hy vọng bám mang những áng mây hững hờ trôi bên trên không trung, tuy nhiên chỉ uổng công vô ích.

Còn trên bốn vách tường, lại là phần đông tượng Phật đầu đội vòng hào quang quẻ, biểu hiện xung quanh tương tự nhau một bí quyết dị thường, Một trong những ánh mắt ấy, chừng như chứa đựng lòng trường đoản cú, lẫn cả đường nét nghiêm nghị lạnh nhạt, nhỏng thể Cảm Xúc bi ai cho quả đât, song cũng khó tính vậy cho sự hèn đớn không tranh tài của mình. Nhìn lướt qua 1 lượt, Trác Mộc Cường Ba đột tất cả xúc cảm nặng trĩu năn nỉ đtrần nén, “Những ánh mắt ấy, chắc là phần lớn hiện hữu lên một niềm u uất cạnh tranh tả thành lời!”

Giẫm giẫm lên đám bạn đau buồn đồ dùng vã thân biển dục, đi xuyên thẳng qua đều vị thần minc cúi chú ý chúng sinc, Trác rến Mộc Cường Ba tiến vào bên phía trong tường ngăn. Gã mau chóng gồm một cảm hứng hoàn toàn khác biệt!

Mật Mã Tây Tạng Tĩnh! Thích nghĩa Cosplay nhất của Tnhân hậu trong Phật đạo.

Ngôi miếu vuông vắn cấu trúc từ gần như tượng phật nhỏ dại bằng bàn tay này, không ngờ lại lặng tĩnh cho nắm, không có một âm thanh khô nhỏ dại như thế nào. Trác rến Mộc Cường Ba nín thnghỉ ngơi, để ý lắng tai, nhưng mà vẫn không vạc hiển thị bất cứ âm thanh khô nào; tiếng cồn tốt nhất sống địa điểm trên đây chính là vị bầy chúng ta với đến: tiếng chân của gã, của bè lũ sói, tiếng thsinh hoạt của gã, giờ đồng hồ thsống của sói…

Không chỉ là im tĩnh, Trác Mộc Cường Ba tất cả cảm hứng nlỗi bản thân đang đi tới một thế giới khác, một trái đất bị niêm phong vào khối chất thủy tinh trong suốt. Dường như, một khối hận lập pmùi hương xuất hiện tự khí ôxy phủ bọc trọn lấy tòa phong cách thiết kế, chính hơi thlàm việc của gã đang có tác dụng xôn xao sự lưu rượu cồn của bầu không khí khu vực đây, bằng không, với mọi phần đa đồ vật chắc rằng đa số vẫn sinh hoạt vào tâm trạng tĩnh tại.

Mặt nước phẳng lặng, như một tấm gương lưu lại ly sáng sủa bóng; bầu không khí đứng im, dưỡng khí nồng đậm cho độ nghe đâu đang trở thành thực thể, Trác rến Mộc Cường Ba có thể cảm giác một cách rõ ràng phần đa luồng khí tung vào lồng ngực, tuôn vào phổi, rồi hóa thành muôn nngu gai tơ tản đi khắp tứ đưa ra bách cốt. Một dòng lá rụng xuống, mà lại không luân phiên vòng vòng bên trên không trung nhỏng bị gió thổi rơi, nhưng mà chỉ dìu dịu rơi trực tiếp xuống. Nếu chú ý nhìn xuống nước, đang thấy một chiếc lá mặt dưới nước chầm lờ lững nổi lên.

Sau khi phạt hiện tại đa số đồ vật sinh sống địa điểm này có vẻ phần nhiều yên lìm bất tỉnh, Trác rến Mộc Cường Ba đưa góc nhìn lại hồ hết bức tượng đủ tư thái kỳ cục trên bốn vách tường cùng bên dưới sàn, trong thâm tâm lập tức Cảm Xúc giống như bao gồm một dòng năng lượng điện chạy đi từ đầu đến chân. Những bức tượng vốn vẫn thắt chặt và cố định hình dáng, đáng ra buộc phải tĩnh tại thì lại chắc là sẽ chuyển động!

Những chúng sinch vào biển lớn dục, phảng phất nlỗi đang đích thực sục sôi vùng vẫy, quay cuồng giẫm đạp lên nhau thân đại dương tiết, không còn dịp này mang lại đợt không giống ùa lên, có lẽ ước ao treo bám leo lên gót chân gã; thần Phật trên tư bức tường thì chầm chậm trễ tiến lên dọc từ hiên chạy dài nhỏng nước tung mây trôi, ánh nhìn lạnh nhạt nhỏng thể phần đa thứ hầu như chẳng hề liên quan mang đến mình, có vẻ như nhỏng họ đang hành mùi hương về cõi thánh, hoặc hy vọng rời xa cõi phàm tục đầy rẫy hồ hết tnhãi chấp này; tiên con gái bên trên ttách mặc dầu ko stress nỗ lực cất cánh lên, song vẫn chầm chậm trễ rơi xuống biển lớn dục bên dưới với cùng một tốc độ khiến cho fan ta vạc rầu vày lo sợ.

Cảm giác ấy thiệt cực nhọc tả, tương tự gã là 1 trong những trường thọ vẫn thoát ra ngoài tam giới, sẽ ở bên trên cao quan sát xuống quan tiếp giáp muôn ngàn bọn chúng sinc, thần Phật đều quy về một tay, dải ngân hà phía trong lồng ngực. Chỉ bao gồm điều, cảm hứng ấy khiến Trác rưởi Mộc Cường Ba rất là giận dữ, gã biết, cổ nhân buộc phải nắm bắt với áp dụng những hiện tượng lạ âm tkhô cứng, ánh sáng, không khí, thị giác cho trình độ chuyên môn cực cao mới rất có thể tạo ra thứ ảo giác khiến người ta thấy mình đã rất việt hết thảy thần Phật, trong tay nắm giữ cả ngoài trái đất như thế.

Cả đời Trác rưởi Mộc Cường Ba, không lúc nào gặp gỡ qua bản vẽ xây dựng như thế nào tương đương ngôi miếu này. Đồng thời, vật dụng cảm xúc hết sức thoát ngoại trang bị này, không hề khiến cho gã phiêu bồng lâng lâng, nhưng chỉ thấy một nỗi thấp thỏm cực kỳ. Trong đôi mắt Trác rến Mộc Cường Ba, đây là một ngôi miếu quỷ dữ, ẩn giấu vô vàn điều kỳ cục phía bên trong lớp vỏ ko kể kinh điển chết giấc trời. Gã không vấn đề gì chịu đựng nổi nữa, thậm chí là không coi hết cả trung tâm vui chơi quảng trường thứ nhất cùng bao gồm điện, đang Điện thoại tư vấn nhì anh em sói xám cấp vã rời đi.

Khi Trác Mộc Cường Ba sẽ loanh xung quanh trong số thành bang bị bỏ phí phế của Shangri-la, thì bọn Merkin cũng đã đến được mxay tầng bình đài vật dụng ba. Không nhỏng Trác rưởi Mộc Cường Ba gồm Sói Hai với Sói Út dẫn đường đi xuống thông đạo ngầm dưới lòng đất, lũ y đề xuất men theo mxay bình đài mà lại lần tìm tiến tới phía đằng trước.

Ngày hôm đó, cả bầy vẫn xếp quy củ tiến quân thân một vùng băng tuyết bạt ngàn, đùng một phát phát chỉ ra phía trước tất cả mây mù u ám và mờ mịt.

Lúc trước, trong vòng năm chục mét vẫn còn thấy thấp thoáng láng tín đồ, nhưng càng đi tiếp, khoảng nhìn xa rút ít xuống chỉ còn chưa đầy mười mét; liên tiếp tiến tới, tương đối mù lại càng lúc càng um tùm, chỉ thấy một vùng Trắng xóa, nlỗi thể cả lũ sẽ len vào thân một lô gai bông mập mạp, thậm chí là giơ mạnh tay tay ra là đã không thấy mười ngón đâu.

Merkin vừa hạ lệnh cho tất cả đám chuyển thanh lịch chế độ quan liêu cạnh bên mặt trời, thốt nhiên nghe bầy bộ đội đánh mướn hét lên ồn ã, hình như đã phạt chỉ ra điều gì đấy. Y và Soares cũng lần lượt lấy mũ team lên, chuyển đổi chế độ quan lại cạnh bên.

“Đó là gì vậy, ông công ty, họ cho núi lửa rồi ạ?” Max đi ở bên cạnh kêu toáng lên.

Nhìn qua đôi mắt kính mặt trời thêm bên trên mũ, Merkin thấy khôn cùng rõ ràng, cách bọn chúng ta chưa đầy hai trăm mét, hình như gồm mấy chục con quái vật đã xịt ra đều luồng khí rét đỏ hừng hực như lưỡi lửa.

“Hay vượt, chúng ta mang lại rồi, sau cuối cũng cho nơi rồi.” Merkin hoan lạc reo ầm lên, cũng chẳng buồn chú ý mang đến hình tượng uy nghiêm của chính mình nữa. Đám quân nhân tấn công mướn nghe được tin tức ấy, cũng nhanh chóng hoan hô vang danh. Có mấy tên nóng tính đã bất chấp tất cả lao lên phía đằng trước, ngay lập tức bị Merkin gọi đơ lại.

“Ở trên đây à?” Soares hỏi: “Phía trước là gì thế?”

Merkin đáp: “Trong nửa quyển sau của Cổ Cách klặng thư gồm chnghiền rằng, mong mỏi đến được Bạc Bẽo Ba La thần miếu, trước tiên yêu cầu cho Bức Tường Than Thsống đang. Theo phần lớn ghi chnghiền đó, bức tường ấy dày mấy ngàn thước, bên trong tất cả lỗ, nuốt mây nhả mù, như là tất cả tín đồ đã than vắn thsống lâu năm, vậy đề xuất bắt đầu có tên là Bức Tường Than Thsống.

Bức tường này không chỉ là phân làn Bạc Tình Ba La thần miếu cùng với thế giới bên phía ngoài, hơn nữa khiến cho cả tầng bình đài lắp thêm bố này phủ quanh trong sương mù nữa.”

“Nuốt mây nhả mù? Ý anh là, sương mù mọi tầng bình đài lắp thêm bố này, đông đảo khởi nguồn từ đây sao?” Soares lấy làm khó hiểu.

Merkin bèn gỡ loại nón bên trên đầu xuống, dẫn Soares lùi lại chừng trăm mét, chỉ tay ra phía đằng trước nói: “Anh chú ý mây mù kia, thấy tất cả gì khác hoàn toàn không?”

Soares dõi mắt nhìn ra phía trước, quả nhiên, Mặc dù lũ y đã chính giữa một vùng sương mù trắng xóa minh mông, dẫu vậy sương mù nghỉ ngơi vùng trước lại nlỗi sương white tỏa ra từ hầu hết công xưởng Khủng, ngùn ngụt ko ngớt, cuồn cuộn trùng trùng nlỗi vẫn biến thành thực thể. Sương sương xịt trào ra nhỏng đồng đội xả qua đập, bốc lên rất cao mấy trăm mét, rồi lan lan đi mọi cả tầng bình đài, tràn về phía bầy y. Thật bất ngờ, sương mù che phủ rộng cả một vùng không khí to lớn này, lại vì chưng bé bạn sản xuất ra!

Soares phóng khoảng đôi mắt ra xa hơn, chỉ thấy biển khơi mây mù trào dưng liên miên bất xuất xắc, bỏng chừng Bức Tường Than Thngơi nghỉ đang chặn ngang cả tầng bình đài lắp thêm tía, tạo ra kết quả ảo diệu như vậy.

Trước khi đến trên đây, Soares vẫn luôn nghĩ rằng, sương khói mây mù là phần nhiều hiện tượng kỳ diệu chỉ vạn vật thiên nhiên vĩ đại mới thiết lập, thiệt chẳng ngờ từ bây giờ lại rất có thể thấy được sương mù nhân tạo! Đây chưa phải chỉ cần số đông cột khói nhỏ dại bé nhỏ bốc lên trường đoản cú các xí nghiệp, cơ mà là sương mù rầm rịt bít phủ diện tích khổng lồ lên tới mức mấy trăm cây số vuông!

“Làm… làm sao tất cả thể…?” Nếu sinh sống Đảo Huyền Không từ bỏ, Soares còn có thể đánh giá và nhận định đó là kỳ quan tự tạo, nhưng còn màn sương sương mịt mờ khắp khu đất trời này thì y thực sự thiếu hiểu biết nổi, bằng phương pháp nào nhưng mà cổ nhân hoàn toàn có thể tạo ra kết quả gớm bạn đến cố kỉnh, huống hồ lại kéo dãn tới cả ngàn năm vẫn ko chấm dứt.

Merkin nghiêm nghị nói: “Trước phía trên, tôi cũng nghĩ mãi nhưng mà vẫn chưa tìm thấy giải thuật đáp. Sau này, nghe Ba Tang nói bọn hắn đang đi vào một vị trí giống hệt như rừng rậm nhiệt đới, tôi new có một chút ít cửa hàng, cung cấp địa mạo núi lửa ngulặng thủy ngơi nghỉ địa điểm này, nói theo cách khác, xem xét của mình đã được chứng thực.”

“Đừng loanh quanh tam quốc nữa, mau nói Để ý đến của anh ấy ra đi.” Soares đang tương đối sốt ruột.

Merkin khoan thai giải thích: “Bạc Bẽo Ba La thần miếu và các thành bang nằm rải rác rưởi bao phủ nó được thiết kế bên trên một ngọn gàng núi lửa đang vận động, có lẽ rằng là một ngọn gàng núi lửa cổ sẽ tất cả từ bỏ trăm triệu thời gian trước, thusống trái khu đất mới ra đời. Nghìn thời gian trước, nó vẫn phun trào dung nmê man một bí quyết không chu trình.

Những người Qua Ba kia chọn nơi này nhằm xây dừng thần miếu, chính là nhằm lợi dụng năng lượng thiên nhiên của núi lửa, thực hiện hơi nóng của nđắm đuối thạch rét rã trong tim khu đất. Bức Tường Than Thở tê, chia cách Bội nghĩa Ba La thần miếu cùng với thế giới bên ngoài, xuất hiện phải một không gian hòa bình, cũng giống như chúng ta xây nhà rồi lắp sản phẩm công nghệ cân bằng ánh nắng mặt trời vào chống vậy thôi. Nhiệt độ bên ngoài có thể xuống cho mấy chục độ âm, nhưng trong công ty lại vẫn êm ấm, giữ ở mức 30oC. Chỉ bao gồm điều, gian phòng này rất cao, diện tích S yêu cầu tính bằng đơn vị chức năng hàng ngàn cây số vuông.

Đây đó là kỳ tích bởi vì tín đồ Qua Ba trí tuệ sáng tạo nên! Họ đã lợi dụng thực trạng địa lý rất dị cùng rất mối cung cấp tích điện kỳ cục, chế tác lập buộc phải một kỳ tích nhưng mà đám bạn đang sinh sống và làm việc trong thời đại công nghệ chuyên môn cải cách và phát triển như chúng ta đây cũng không đủ can đảm tưởng tượng đến! Họ sẽ sử dụng mức độ fan, nhằm đổi khác môi trường xung quanh tự nhiên và thoải mái của cả một Quanh Vùng rộng mấy trăm cây số vuông đấy!”

Merkin vung tay chỉ ra, giọng nói vang vang táo tợn mẽ: “Những mẫu lỗ trên Bức Tường Than Thngơi nghỉ tê, có lẽ chính là lỗ thông hơi của không ít máy bộ cỡ mập vẫn vận động lòng đất sâu mấy ngàn mét, chúng xịt ra đầy đủ luồng khí ánh nắng mặt trời cực cao, sau khi va chạm tới không khí ánh nắng mặt trời rất thấp phía bên ngoài, ngay tắp lự làm cho một màn sương mù dày đặc. Người Qua Ba không lúc nào bỏ qua mất bất cứ tài nguim như thế nào rất có thể tận dụng.

Bức tường này một mực đang có thiết kế sẵn từ bỏ trước rồi. Sương mù xịt ra vừa khéo bảo phủ toàn cục Bạc Tình Ba La thần miếu và những thành bang vệ tinc của chính nó.”

“Nhưng nhưng, nó đang chuyển động trong cả một ngàn năm rồi?” Soares vẫn tất yêu tin nổi, tạo ra một cái sản phẩm điều hòa không gian có thể đổi khác nhiệt độ của cả khoanh vùng rộng lớn mấy trăm cây số vuông, trí tuệ của cổ hiền hậu một nghìn thời gian trước là vậy ư?

“Anh gồm biết vì sao tất yêu chế tạo được động cơ trường tồn không?” Merkin đột nhiên hỏi, rồi lại từ bản thân giải đáp: “Bởi do năng lượng luôn luôn tiêu tốn, vả lại không thể hình thành từ cõi hỏng vô được. Cùng với sự cải tiến và phát triển ko hoàn thành của sản phẩm móc auto hóa, hồ hết phần phụ tùng tiêu tốn lỗi tổn định gần như rất có thể cần sử dụng trang thiết bị tự động hóa sửa chữa thay thế, vậy thì, động cơ trường thọ chỉ còn yêu cầu một nguồn tích điện trường tồn nữa mà thôi. Mà bên trên thực tiễn, vạn vật thiên nhiên đang cung cấp cho chúng ta vô số mối cung cấp năng lượng gần như tồn tại rồi: ánh sáng mặt ttách, tbỏ triều, nước, gió, chỉ việc lợi dụng một bí quyết ưa thích xứng đáng hầu như mối cung cấp tích điện ấy, câu hỏi tạo ra một động cơ sống thọ cũng là điều khả thi thôi.

Người cỗ tộc Qua Ba đó là vẫn lợi dụng năng lượng của núi lửa. Một nghìn năm nay, núi lửa ko tắt, cỗ máy này cũng hoạt động ko dứt, mặc dầu không tồn tại tín đồ thao tác, nó cũng trở thành tiếp tục chuyển động cho tới Khi toàn bộ phú tùng linh phụ kiện gần như hao mòn lỗi tổn định tới cả cần yếu thực hiện nữa new thôi. Đó đó là trí tuệ của cổ nhân từ nghìn năm trước, thiệt suôn sẻ là trí tuệ ấy đã biết thành cuộc chiến tranh vùi đậy, bằng ko, tôi thiệt không dám tưởng tượng trình độ trở nên tân tiến của pmùi hương Đông ngày nay vẫn thế nào nữa!”

“Nếu bức tường chắn ấy xịt ra những luồng khí nhiệt độ cực cao như thế, họ làm thế nào vượt qua được?” Sau khi nghe Merkin cảm khái một hồi, Soares lại nghĩ mang đến một sự việc không giống.

“Yên tâm, đã có lúc nó tạm bợ dừng lại. Căng rồi lại chùng, chùng rồi lại căng, phía trên đó là tứ duy triết học tập truyền thống lâu đời của China cổ kính, cũng chỉ bao gồm gắng, đông đảo bộ máy tê new có thể hoạt động cả nghìn năm mà lại ko hư hư.” Merkin sáng sủa đáp.

Merkin nói ko sai, một cơ hội sau, luồng khí nóng ngùn ngụt từ từ lắng xuống. Đội ngũ lính tiến công mướn của bầy y ngay lập tức gấp rút tiến lên, sử dụng các lao lý văn minh trèo lên Bức Tường Than Thnghỉ ngơi. Bức tường thành dày đến hơn cả trăm mét kia, rất có thể coi nlỗi một quảng trường phệ, đứng bên trên chuyển ánh mắt trong ngoài thành, thật đúng là hai nhân loại trọn vẹn khác biệt. Bên ko kể sương white mênh mang, còn phía bên trong lại là thảm cỏ xanh ngắt trải dài cho tận chân ttách tít tắp. Nhìn dung nhan xanh ngất xỉu cả tầm mắt ấy, Merkin mỉm cười cợt thốt lên: “Chúng ta… cuối cùng cũng cho vị trí rồi!”

Trên tường ra đời tức vinh quang giờ hoan hô, đám lính tấn công thuê cũng tạm thời quên đi phần lớn bực bội tụ tập trong tâm địa. Dù là ai chăng nữa, sau mấy mon đi giữa ttách băng đất tuyết, đùng một cái trông thấy một ốc hòn đảo xanh biếc ấm áp, trung khu trạng cũng mọi khoái lạc dễ chịu khôn cùng. Cả bầy thứu tự cởi bỏ mũ bảo đảm trên đầu, mở miệng hít hà một không khí tkhô cứng tân, cảm giác như thể chỉ việc đi thêm mấy bước nữa là rất có thể nhìn thấy Bạc Tình Ba La thần miếu rồi, mặc dù thế, tất cả đa số không giỏi biết, tuyến phố vùng phía đằng trước vẫn còn đấy xa xôi cùng đau buồn. Tại nơi kia, tử vong vẫn mong chờ lũ bọn chúng.