Nữ Giang Hồ KhiếP ĐảM ĐấT Hà Thành (Kỳ 1): "CọP Cái" Có BiệT Tài VẩY LưỡI Lam

Những băng đảng giang hồ khét tiếng Hà thành một thời (Kỳ 5): Vụ đòi nợ mướn “loạn đao phân thây” đàn chó
(PLVN) -Cùng với đâm mướn chém mướn, đòi nợ mướn là lĩnh vực phi pháp một thời được nhiều băng nhóm du đãng lựa chọn, trong các số ấy băng nhóm của Nghĩa "đại" khét tiếng khắp Hfa Thành trong những năm cuối của cụ kỷ trước...

Bạn đang xem: Nữ giang hồ khiếp đảm đất hà thành (kỳ 1): "cọp cái" có biệt tài vẩy lưỡi lam


*

Cũng chỉ là sử dụng nắm đấm và dao búa, nhưng lại “nghề” sau nhu cầu đầu óc hơn… Để minc chứng, có thể tìm gọi hoạt động của băng đòi nợ vì chưng Nghĩa “đại” (Nguyễn Trung Nghĩa, SN 1972, ngụ phố Bạch Mai, quận Hai Bà Trưng) cầm đầu. “Thế giới ngầm” Hà thành nhận xét, băng nhóm này ít dùng dao bạo lực mà vẫn đạt mục đích trong nhiều vụ việc.

Vụ đòi nợ khủng khiếp

Những năm 1990, Nghĩa mới chỉ cần thành viên vào băng giang hồ đông đến gần 50 “mạng”, hoạt động ở khu vực vực Ô Cầu Dền (giao cắt Bạch Mai - Phố Huế - Đại Cồ Việt). Toàn dân du đãng với nhau, so về “nghề dao búa”, Nghĩa không có gì tuyệt vời. Phải đến vụ việc xảy ra năm 1992, các đại ca của băng nhóm mới thấy được cái “hay” của gã.

Trong các lĩnh vực phi pháp băng này tyêu thích gia, tất nhiên ko thể thiếu đòi nợ thuê. Bấy giờ, họ đụng phải một vụ đòi nợ khó nhằn. Con nợ sống ở ngõ Chùa Liên Phái (phố Bạch Mai) cũng là dân anh chị. Món nợ Mặc dù khá lớn tuy nhiên con nợ lại có ngày tiết cờ bạc yêu cầu cứ muốn dây dưa. Cũng lõi đời va chạm, nhỏ nợ ko bảo ko trả, chỉ cần chậm và nhỏ giọt. Nhận vụ này, băng ô Cầu Dền khá vướng. Thứ nhất, ngõ Chùa Liên gần Ô, con nợ có quan hệ quen thuộc biết với người này người nọ. Tiếp đó, dù có muốn dùng bạo lực cũng không đơn giản.

Con nợ sinch sống ở một ngách nhỏ trong ngõ, ngách đó nhiều phần toàn người nhà, họ hàng của con nợ. Cứ có chuyện gì, thân nhân từ các hộ bao phủ lại ùa ra, bảo vệ lẫn nhau. Vào đòi nợ, đã mấy lần cãi vã ỏm tỏi, chưa xảy ra xô xát tuy thế đều rất căng thẳng. Các đại ca băng Ô Cầu Dền bóp đầu bóp trán mãi chưa nhận được cách. Không lẽ xô cả đám đàn em vào hành hung. Mà ngách nhỏ, xe cộ máy né nhau còn khó, đi đông cũng vô ích, gặp phải đám người nhà nhỏ nợ, đánh chắc gì đã thắng. Lúc bàn bạc, đã có ý kiến muốn bỏ vụ này thì Nghĩa đứng lên, gã vỗ ngực tự tin: “Các đại ca cứ để em lo”.


*
(Hình minh họa.)

Theo đám chiến hữu vào đòi nợ bất thành vài lần, Nghĩa đã để ý tìm phát âm, nghĩ ra một “độc kế”. Gã biết rằng phía trên là cơ hội để lên số nếu thành công. Nguim ngách nhà bé nợ sinc sống có nhiều hộ nuôi chó, đều là giống như chó ta khá hung tợn. Ban đêm, đám “thú cưng” được thả ra khoảng sân bình thường có khóa cổng, sủa nkhô nóng nhách mỗi khi thấy bóng người lạ. Mục tiêu của Nghĩa chính là những chú chó giữ nhà này.

Rạng sáng hôm ấy, khi nhà nhà chìm sâu vào giấc ngủ, đám Nghĩa ném vào sảnh những thứ mồi đã trộn bả. Đàn chó hộc lên, toắt nhau cắn xé. Một lúc sau, không khí yên ắng tổng cộng. Biết đàn chó đã dính bả, Nghĩa cùng đồng bọn nhẹ nhàng trèo cổng vào. Đây mới là lúc họ ra đòn độc địa nhất, “loạn đao phân thây đàn chó”.

Sáng ngày tiếp theo, những người phụ nữ rú lên kinh hoàng. Ctranh tượng khiến dàn anh chị nhỏng con nợ cũng phải rùng mình, sởn sợi ốc. Đàn chó chết sạch trong thảm chình ảnh bị chặt thành từng khúc. Trên tường nhà bé nợ nguệch ngoạc dòng chữ vững là viết bằng máu chó: “Có nợ thì phải trả”. Nhận thông điệp khủng khiếp ấy, dù gan đến mấy, nhỏ nợ cũng run cầm cập. Giang hồ thường có câu “giết đến gà, chó cũng ko tha”, ra tay với bé vật nhỏng thế, tàn bạo đến cùng cực. Buổi điều đình diễn ra ngay sau đó, bé nợ chấp nhận trả cả cội lẫn lãi.

Lập công lớn, Nghĩa “đại” lên cấp. Độc chiêu của gã khiến tức thì cả đám dao búa cũng ớn lạnh. Nghĩa trở thành một trong những đầu lĩnh, quản riêng biệt lĩnh vực đòi nợ mướn. Cái thương hiệu gã, giang hồ Hà Thành rồi trên đây còn phải nhắc đến nhiều lần.

Vụ đòi nợ khó nhất giang hồ

Là một vào những đàn anh của băng nhóm từ lúc mới 20 tuổi, dẫu vậy không có bất kì ai dám coi thường Nghĩa “đại”. Phi vụ đòi nợ đầu tiên gã ra tay đã thể hiện đầy đủ con người cực kỳ máu lạnh và vô cùng tinh quái. Sự tàn bạo là ko phải bàn cãi, tuy vậy, hành động tàn bạo đó rất khó để khép tội hình sự, dù có bị bắt cùng lắm cũng chỉ bị phạt hành chính mà thôi. Cái tốt là thông điệp từ hành động ấy quá đủ để “khủng bố tinh thần” người nhận thông điệp.

Xem thêm:

Sau phi vụ này, Nghĩa cứ bám theo đường hướng đó mà làm. Đòi nợ bằng “khủng bố tinc thần” là chính, cực chẳng đã mới phải dùng bạo lực. Nhiều nhân chứng khẳng định những năm hoạt động vào băng Ô Cầu Dền, Nghĩa thực hiện thành công nhiều vụ đòi nợ và tỉ lệ phải dùng đến dao búa cũng ít. Tiếng tăm gã cất cánh xa, “hợp đồng” ko chỉ trong địa bàn quận và vùng lạm cận nữa. Khoảng năm 1995, Nghĩa “đại” xử lý ổn thỏa một vụ nợ khó đòi ở Cầu Diễn (giờ là quận Nam Từ Liêm) khiến thêm một lần “thế giới ngầm” phải mắt tròn mắt dẹt.


Ngược thời gian một chút, những năm 1990, sau khoản thời gian “bức tường Berlin” sụp đổ, nmong Đức thống nhất, một lượng lớn người Việt lao động ở Đức trở lại cố hương thơm. Chiếc xe cộ gắn máy hiệu DD-90 màu đỏ chót được nhập ngulặng chiếc, niềm mơ ước của bao trai thanh hao gái lịch, xuất hiện chính ở thời điểm này. Giá chiếc xe cộ thậm chí bằng với giá một căn nhà tập thể vào nội đô.

Bấy giờ, trong làn sóng trở về quê hương, một cặp đôi cùng lao động ở Đức cũng quyến luyến chia tay nhau. Chàng thương hiệu Tuấn, nàng tên Hương, đều trạc 30 tuổi. Theo ước hẹn, Tuấn về trcầu cùng với số tiền khá lớn nhị người dành dụm được, nhiệm vụ là download nhà, cài đất, chuẩn bị cơ sở để làm ăn uống. Hương ở lại cố gắng tìm thêm, đến bao giờ ko thể ở được nữa, sẽ trở về cùng Tuấn.

Khoảng 3 năm trụ lại, chịu thương thơm chịu khó, Hương còn nhờ cất hộ thêm nhiều thùng hàng về nước: vải vóc, quần áo, hàng điện tử và cả những chiếc DD đắt giá kể bên trên. Điều đó đồng nghĩa với thêm khá nhiều tiền được nhờ cất hộ về. Hương yên ổn tâm với viễn chình họa sau này nhì người ấm no với mọi người trong nhà cùng một cuộc sống tiện nghi, sung túc.

Nhưng đời ai học hết chữ ngờ, “xa mặt cách lòng”, Tuấn đã đổi cố mà Hương không hề biết. Cùng với thực hiện việc làm ăn, sẵn tiền, Tuấn thỏa sức đùa bời, ăn tiêu nlỗi đại gia, hút hồn nhiều cô gái trẻ đẹp. Hương không ở mặt, vả lại, về nhan sắc và tkhô hanh xuân, Hương cũng ko thể so sánh với các thiếu nữ luôn luôn quấn rước Tuấn.

Chỉ một năm sau khoản thời gian về ncầu, Tuấn đã đổi núm. Anh ta rước cô vợ kém mười mấy tuổi, nhanh hao cngóng có với nhau cậu đàn ông kháu khỉnh. Đương nhiên, những nhà, những đất, những cơ sở làm ăn, vốn dành ngóng Hương, giờ lại thuộc về cô chủ mới. Tàn nhẫn hơn, Tuấn giấu nhem sự thật, vẫn ngọt nhạt với Hương để bòn rút thêm những thùng hàng từ người cũ.

Năm 1995, Hương về ncầu. “Cái kyên vào bọc” không giấu được nữa, Tuấn đùa bài ngửa nói chia ly. Khỏi phải nói Hương đau khổ đến thế nào. Tuy nhiên, từng lăn uống lộn nhiều năm bên trời tây, Hương đã tôi luyện được sự cứng cỏi phi thường.

Không giữ được Tuấn mà lại cô ko thể mất trắng. Tính toán tiền nhì người cùng dành dụm trước đó cộng với các hàng hóa sau này, vào sấp xỉ 500.000 ngàn Mac (tương tự giao động 3 tỷ đồng), cô muốn Tuấn trả lại 200 ngàn Mác rồi chia ly thanh khô thản. Đòi hỏi ấy không hề quá đáng. Nào ngờ, con người phụ bạc kia thêm một lần “cạn tàu ráo máng”. Tuấn sổ toẹt, nói Hương ko có bằng chứng gì chứng minh nguồn cội số tiền ấy, ko muốn trả cô đồng nào hết.

Đến lúc này thì Hương gục ngã thực sự, đúng là ko có cách gì chứng minch đó là của thông thường. Không còn lựa chọn nào khác, Hương đành nhờ cậy “thế giới ngầm” và cái tên Nghĩa “đại” được chia sẻ. Thực sự, vụ đòi nợ này quá khó. Số tiền rất lớn, ko giấy tờ nhận nợ, nói chung chỉ nên lời kể một phía.

Tuy nhiên, nhìn vẻ đau khổ cùng cực của người đàn bà, bằng trực giác, Nghĩa biết đó là sự thật. Sau khi hỏi han mọi báo cáo về kẻ sở khanh, Nghĩa nhẹ nhàng: “Tiền công thì chị biết rồi, một nửa hợp đồng. Chị đòi 200 ngàn Mác, cơ mà tôi sẽ đòi được nhiều hơn. Bắt đầu từ phần dôi dư đó, tôi đem 70%, chị đồng ý không?”. Đối với Hương đòi được từ kẻ phụ bạc đồng nào đỡ tủi phần ấy, cô có mất gì đâu mà không đồng ý.

Vậy là hợp đồng đòi nợ mướn đã “chốt”? Biết tin, nhiều du đãng cộm cán lắc đầu khó đọc. Vụ này khó quá. Họ đều cho rằng Nghĩa “ngựa non háu đá”, mờ mắt vì thấy nhiều tiền. Tuy nhiên sau đó ko lâu, Nghĩa đã có màn “trình diễn” đẳng cấp, khiến giang hồ Hà Nội ngỡ ngàng…